[Lookism] Mùa Xuân Hoa Nở (part 2)
- Hoàng Thanh Mây

- 30 thg 6, 2021
- 7 phút đọc
Đã cập nhật: 13 thg 9, 2021
Sau khi ra viện, Daniel trở lại trường, khoác lên người bộ đồng phục, khi nhìn từ xa cậu ấy thật hấp dẫn, thu hút cả nam sinh lẫn nữ sinh. Họ vây quanh ngắm nhìn cậu, chụp ảnh cậu, một số bạn nữ còn cố quấn lấy cậu bằng được, vô số lời kinh ngạc được thốt lên
- Wow, Daniel kìa!!!
- Gì cơ!?
- Anh ấy xuất viện rồi sao!!!
- Lâu rồi tớ mới thấy Daniel, nhìn anh ấy đẹp trai hơn trước rất nhiều luôn!
- Oppaaa...!!!!
“Ừm..có vẻ như không được rồi..mặc dù trước đây cũng như thế, nhưng mình vẫn không quen nổi sự nhiệt tình này!!!” Daniel trầm mặc
- Uwaa, Daniel!
- Ôi trời ơi! đẹp trai quá điii
- Nhìn khuôn mặt anh ấy kìa, so hot!!
- Chụp ảnh ngay đi!
...
“Hình như nó còn tệ hơn trước, mình bối rối quá, thôi lựa lời một chút vậy..”
- Có thể cho tớ đi qua được không?
Đáp lại cậu là vòng người càng vây kín hơn. Bỗng một cánh tay hữu lực nắm lấy cậu kéo cậu ra đằng sau đối phương, tư thế ‘gà mẹ bảo vệ gà con’ rất rõ ràng. Tuy nhiên, Daniel cũng không tránh khỏi hơi giật mình, nhưng sau khi thấy gương mặt của Jay đang mỉm cười nhìn cậu, cậu hơi đỏ mặt, yên tâm nghĩ thầm
“Là Jay, cậu ấy đang lo lắng cho mình sao? Thật là yên tâm..”
- Wow, Jay kìa chị em, Daniel và Jay là hai hot boy khoa thời trang đó!
- Jay oppaaa!
- Âu mai gót! Lên thôi chị em ơi, tấn công!!!
Và rồi, đám đông đã vây lấy họ đến nỗi không còn chỗ cho họ thoát thân...
Nhiệm vụ đầu tiên bảo vệ Daniel khỏi đám đông mà Jay đặt ra với bao quyết tâm chính thức thất bại..
~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~
Từ đằng xa thấy Daniel, Vasco cũng không tin vào mắt của mình, từ hai con ngươi lặng lẽ chảy ra hai hàng nước mắt.
“Daniel! Là cậu ấy thật đúng không? Mình không bị hoa mắt đấy chứ!? Daniel..”
Có lẽ mớ suy nghĩ này sẽ được chứng thực ngay, vì sự thật thì cậu ấy đang ở ngay trước mắt anh, mà cùng với thằng Jay luôn im ắng kia thì anh chắc trăm phần trăm được rồi, không phải do anh lú lẫn tưởng tượng ra. Nhưng có vẻ Daniel đang rơi vào tình huống hơi khó xử thì phải.
- Cần hộ tống không người anh em của tôi?
Vì vẫn đang cố gắng thoát khỏi đám đông, nên Daniel không chú ý đến người đưa ra lời đề nghị là ai, nhưng để nhanh chóng thoát thân, Daniel liền đáp ứng không do dự
- Chắc luôn, giúp chúng tớ với, mà cám ơn cậu trước nhé!
Tuy nhiên, khi thấy hành động của những người giúp cậu, thật sự thì cậu hối hận rồi, cho cậu ‘quay xe’ được không?
- Ừm..có thể thả tớ xuống được không?
- Hahahahahaha
- Never nhé
Nghe nói đây là ‘tuyệt kĩ hộ tống No.1 from Burn Knuckle’: ‘Ngựa gỗ bất bại’, dùng để bảo vệ hàng VIP.
Nghe qua thì có vẻ rất ‘đao to búa lớn’, nhưng sự thật thì Daniel được người ta vác lên vai ngồi, với hàng ngũ đi cùng và người khiêng là những thanh niên thân hình vạm vỡ, nam tính, cơ bắp cuồn cuộn, đặc biệt là khuôn mặt, anh nào anh nấy đều đáng sợ vờ lờ. Tuy nhiên, ít nhất thì không phải mình cậu, Jay hình như cũng được vác lên ngồi luôn thì phải, trông anh ấy có hơi hoảng sợ. Cậu thì không sao, nhưng Jay thì khác, liệu anh ấy có thích ứng được không?
- Cậu tỉnh rồi, tớ vui lắm đấy. Nghe nói cậu bị đẩy từ tầng cao nhất xuống luôn.
“Này Vasco, tớ không có bị đẩy từ tầng cao nhất xuống..”
- Daniel đừng lo, tuyệt kĩ này sẽ làm cậu trở nên vô địch!
“Không phải vậy đâu, các cậu đừng có hiểu lầm như thế...”
“Thật ra các cậu mới là lí do đấy! Trời ạ”
Dẫu biết rằng an toàn là trên hết, nhưng thái độ đoàn hộ tống với Vasco quá u ám, nhìn nét mặt bọn họ thật đáng sợ, giống như chuẩn bị khiêng người đi hiến tế vậy. Hình như họ vẫn chưa nổi tiếng mấy nhỉ?
- What the...
- Né nhanh mọi người ơi!
- Nhìn sợ vãi
Daniel lúc này chỉ còn biết thở dài..
Hộ tống Daniel đến tận khoa Thời Trang, lúc này Vasco với bạn bè của anh ấy mới về khoa của mình (khoa Kiến Trúc). Đứng trước lớp, cậu ngẩn người một lúc rồi bước vào trong. Daniel đã nở một nụ cười tự nhiên nhất và bày ra phong thái tự cho là khá ngầu.
- Chào
Được nhìn thấy Daniel sau bao ngày không rõ sống chết, hẳn là cả lớp khi nhìn thấy cậu ngạc nhiên lắm, nên mới nhìn cậu chằm chằm một lúc lâu như vậy. Và Jay cũng ở đây, là người tiến đến bên cậu đầu tiên đã bày ngay tư thế bảo vệ chặt chẽ. Nhờ thế mà Daniel không bị cái cảnh ‘tiến không được, lùi không xong’ như khi cậu vừa bước vào cổng trường. Nhưng nhìn mọi người trong lớp vui mừng tiến lại hỏi han, chúc mừng làm cậu thật vui vẻ
“Thật may mắn khi có Jay bên cạnh”
“Cũng thật vui khi mình có thể quay lại..”
Ngồi vào chỗ của mình, Daniel không khỏi nhìn về phía chỗ trống đằng sau
“Park Jiho, sau này gặp lại, liệu chúng ta có thể đối mặt với nhau như trước kia không?”
p/s: lúc này tk Jiho vào trại giáo dưỡng rồi nhé :v
~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~
Sau vụ việc lần này, Daniel không còn sợ khi đối diện trước Lee Tae Sung nữa, là tên hay bắt nạt cậu hồi xưa. Vì cậu mà Park Haneul (Zoe) phải làm bạn gái hắn, hắn nói với cô ấy rằng cậu sẽ không tỉnh lại nếu không hẹn hò với hắn. Biết được nên cậu đã quyết đấu với hắn một trận ở thân xác cũ* (nhớ đọc truyện nha). Tuy là cậu thua nhưng quan trọng hơn, cậu đã chiến thắng nỗi sợ hãi đã đeo bám cậu suốt bao năm. Đến nỗi, cậu nhớ có lần hắn trấn lột tiền mẹ cậu cho, dù ở trong thân xác mới nhưng khi đối mặt cậu vẫn không thể lấy lại được. Cũng may, Jay đã giúp cậu lấy lại số tiền đó, thấy anh bị Lee Tae Sung đánh bất tỉnh, cậu liền cõng anh về. Lúc đấy, Daniel vừa cảm động đến sụt sùi, vừa tự giận bản thân. Khi tỉnh lại, thấy cậu khóc, Jay còn tưởng do anh nặng quá nên nói cậu đổi chỗ để anh cõng cậu. Thật sự cái tính hay tự làm thái quá này của Jay khiến cậu không khỏi cảm thấy có một chút... đáng yêu?
“Được rồi, mình nên mời Jay một bữa nhỉ? Đi công viên giải trí rồi đi ăn chăng? Mặc dù kinh tế hơi eo hẹp nhưng cậu ấy giúp mình quá nhiều luôn, cũng nên trả nợ bớt dần, dù sao thì bạn bè giúp đỡ lẫn nhau cũng tốt mà”
p/s: trả bằng thân thể anh đếy, có phải nhanh gọn hơn không!? :))
Đến tiết tự học, Daniel di chuyển đến chỗ Jay ngồi, hơi ngượng ngùng hỏi
- Jay, ừm..cuối tuần này cậu có rảnh không? Nếu được thì chúng ta tổ chức đi chơi nhé! Có thể mời thêm đồng bọn cho đông cũng được.
“Lần đầu Daniel mời mình, lần đầu tiên luôn, vui quá đi mất, phải trả lời sao đây, cũng không được khiến cậu ấy hoảng sợ, không thì đổ sông đổ bể mất, phải thật bình tĩnh, bình tĩnh nào Jay”
- Ừ, tớ rảnh, nhưng mà hai chúng ta đi thôi có được không? Tớ chỉ muốn đi với cậu.
Daniel hơi ngạc nhiên, Jay nói chuyện kìa, mà chắc hẳn cậu là người đầu tiên nghe anh nói. Bởi trước giờ, anh giao tiếp với ai, đa phần chỉ có lắc đầu, gật đầu với ngôn ngữ hình thể, có đôi khi biểu hiện cảm xúc ra nữa. Cậu vì ngạc nhiên nên đã không để ý lời ám muội phía sau, Daniel vui vẻ, gật đầu đồng ý.
- Theo ý cậu, vậy cuối tuần này vào buổi chiều lúc 14h nhé!
“Theo ý mình sao? Cậu khiến tớ cảm thấy hạnh phúc quá Daniel. Phải làm sao đây, tớ sẽ không kiềm chế nổi mất..”
- Ừ, để tớ qua đón cậu.
Tan học, Jay phóng moto thẳng về dinh thự, vì vui mừng quá đỗi nên anh không ngủ được, không khí nơi anh ở một mình không khỏi trở nên ấm áp hơn. Vì tính cách của Jay nên anh không thân thiết với gia đình, anh sớm quyết định tự lập ra riêng. Gia đình anh khi nghe quyết định ấy liền đồng ý ngay, cảm giác như muốn tống anh ra khỏi nhà càng sớm càng tốt vậy. Cha anh là chủ tịch tập đoàn H, còn người anh cả của anh hiện đang làm rất tốt nhiệm vụ trở thành ứng cử viên sáng giá cho chiếc ghế chủ tịch. Anh là con thứ hai được cha mang một huấn luyện viên võ thuật người Nga về dạy Systema*, mặc dù sống trong nhung lụa, nhưng anh không bao giờ cảm thấy thoải mái. Vì Jay không chọn quyền lực nên cuộc sống của anh khá tẻ nhạt, không đấu đá, không tranh giành, hằng ngày đi học rồi về rồi lại đi học. Tưởng chừng như sự lặp lại vô vị ấy sẽ kéo dài mãi thì Daniel xuất hiện, cậu ấy khiến anh thay đổi, từ suy nghĩ đến tình cảm. Jay cảm thấy bản thân không còn giống mình lúc trước một chút nào nữa. Thay vào đó là những suy nghĩ, tình cảm mới mẻ mà anh thấy hạnh phúc. Vừa nằm trên giường vừa hồi tưởng kỉ niệm của anh với Daniel, rồi bất giác khoé miệng anh nhếch lên lúc nào không hay..
“Thật là mong đến ngày ấy...”
*Systema là môn võ sát thủ của đặc nhiệm Nga. Môn võ này mang tinh thần ” lấy nhu chế cương”. Mang phong cách chiến đấu là sự kết hợp của tinh thần mạnh mẽ và lối đánh chiến thuật sáng tạo. Những kỹ thuật của Systema không có quy tắc nghiệm ngặt. Đòn đánh của môn võ này cũng không dựa trên cấu trúc nào. Chiến thuật duy nhất môn võ áp dụng là lắng nghe cơ thể. Môn võ là sự hài hòa của bốn yếu tố : tinh thần mạnh mẽ, cơ thể khỏe mạnh, tâm lý vững vàng và kỹ năng chiến đấu... (theo https://kickfit-sports.com/systema-nghe-thuat-chien-dau-lay-nhu-che-cuong-cua-quan-doi-nga/)

![[Lookism] Mùa Xuân Hoa Nở (part 6)](https://static.wixstatic.com/media/361cea_80666f1a394541febd732d7c9daa0287~mv2.jpg/v1/fill/w_563,h_856,al_c,q_85,enc_avif,quality_auto/361cea_80666f1a394541febd732d7c9daa0287~mv2.jpg)
![[Lookism] Mùa Xuân Hoa Nở (part 5)](https://static.wixstatic.com/media/361cea_4c2847e3922b4e5d908153103cac057b~mv2.jpg/v1/fill/w_600,h_304,al_c,q_80,enc_avif,quality_auto/361cea_4c2847e3922b4e5d908153103cac057b~mv2.jpg)
![[Lookism] Mùa Xuân Hoa Nở (part 4)](https://static.wixstatic.com/media/361cea_413a50683aa545f79d8b8d4352fa4fda~mv2.jpg/v1/fill/w_600,h_801,al_c,q_85,enc_avif,quality_auto/361cea_413a50683aa545f79d8b8d4352fa4fda~mv2.jpg)
Bình luận