top of page

[Lookism] Mùa Xuân Hoa Nở (part 6)

[Lookism] Mùa Xuân Hoa Nở (part 6)


Hồi tưởng…


- Xin lỗi em, Daniel, nhưng anh chịu đựng đủ rồi, xin em hãy chịu trách nhiệm với anh.

Lúc này Daniel thật sự ngỡ ngàng, biểu hiện hiện tại của Jay khiến cậu không quen chút nào. Đột ngột anh đè cậu xuống giường, dùng môi khóa môi không cho cậu thốt nên lời. Jay nắm hai tay cậu thật chặt kéo lên đỉnh đầu không cho cậu phản kháng. Anh cũng không để chân mình rảnh rỗi, chen vào giữa hai chân cậu cọ sát. Nếu có thể nhìn thấy suy nghĩ của Daniel bây giờ thì toàn bộ sẽ là một loạt dấu chấm than xuất hiện trong đầu kéo dài đến vô tận.


Không biết đã trải qua bao lâu, Daniel chỉ biết Jay đã hôn môi cậu đến nỗi muốn ngạt thở, cũng may anh nhận ra nên đã buông tha cậu. Daniel chưa kịp vui mừng thì đã nghe cái chất giọng trầm khàn đậm hương vị tình dục:


- Daniel là món quà quý giá nhất mà thượng đế đã ban tặng cho tớ, xin cậu đừng từ chối tớ nữa, hãy tin anh, Daniel.


Nhận thấy cơ thể lúc càng lúc càng đuối sức, thầm than không ổn, nhân lúc Jay không đề phòng, Daniel đã dùng hết sức của mình thoát khỏi trói buộc của anh, dùng lực đập mạnh vào gáy khiến anh bất tỉnh.


“Jay, xin lỗi cậu, chắc cậu cũng bị hạ thuốc nên mới làm thế, yên tâm tớ sẽ không nói cho ai biết đâu”


Vội vàng mặc quần áo, Daniel nhanh chóng chạy ra khỏi căn phòng xa hoa, tìm đường thoát khỏi nơi xa lạ không thuộc về mình. Nhưng chạy không được bao lâu thì rốt cuộc cậu cũng không trụ nổi mà gục xuống. Cơ thể nóng bức, khó chịu vì không được giải phóng, không lẽ giờ cậu phải tìm đại một cô gái nào đó mà phát tiết sao?


- Ư..ưm..


- Ai vậy?


- Mau...mau giúp tôi với! Haa…ư..


Thân ảnh tiến lại càng ngày càng gần, đầu óc của Daniel hiện tại đã mù mịt, không thể nhận ra ai với ai, cậu chỉ nhớ mang máng người đàn ông này chắc chắn cao hơn cậu, có vẻ anh ta là một người thích ‘chơi trội’ nên đã nhuộm hồng nguyên quả đầu của mình, cũng có thể anh ta là một người nổi tiếng nào đó mà cậu không biết. Tuy bây giờ cậu vừa muốn được ‘giải phóng’, vừa muốn thoát khỏi đây, dù biết rằng bản thân đã kiệt sức, nhưng cậu vẫn muốn đánh cược người trước mặt sẽ giúp mình


- Daniel? Cậu có sao không?


“Anh ta biết mình sao? May quá…”


- Cố lên, để tôi giúp cậu, Daniel.


Người đàn ông lạ mặt vội vàng bế Daniel bước nhanh ra khỏi khách sạn, quản lý của anh ta vội vàng đuổi theo với nét mặt khó hiểu song vẫn một mực im lặng theo chủ nhân của mình.


- Louis, cậu mau chuẩn bị xe cho tôi, hậu bối của tôi bị ‘ốm’ rồi.


- Vâng, thưa cậu chủ


Chưa đầy năm phút, chiếc xe Rolls-Royce Wraith Black Badge* đã xuất hiện ngay trước mặt hai người. Người đàn ông ấy nhẹ nhàng đỡ cậu vào trong xe, khi đã yên vị anh ta chăm chú ngắm nhìn rồi thủ thỉ vào tai cậu:


“Em nợ tôi lần này, tôi đợi ngày em trả”


- Về khách sạn của tôi


- Vâng thưa cậu.


Chiếc xe được khởi động và lăn bánh…


~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~

Trở lại với hiện tại của Jay,


- Haa..


Thở dài một cách bất đắc dĩ, ánh mắt mang vẻ nuông chiều, anh mỉm cười dịu dàng (ba phần bất đắc dĩ, bảy phần nuông chiều :>)


“Em định mưu sát ‘tương lai nửa đời sau’ của em à, em có thể chạy đến bất cứ nơi đâu, nhưng nơi em đến luôn có anh đợi em. Chờ anh, Daniel”.


- Quản gia!


- Vâng, thưa cậu.


- Kiểm tra camera an ninh


- Vâng, tôi sẽ đi kiểm tra ngay, thưa cậu.


- …


Sau khi phân phó quản gia đi kiểm tra, Jay chỉn chu lại cơ thể, từ mái tóc vàng óng đang che đi đôi mắt sâu thẳm, đến trang phục thời thượng, sang trọng; xức thêm chút nước hoa Caron Poivre*, đứng trước gương ngắm chút thay đổi của bản thân.


“…”


- Cậu chủ, đã có kết quả, người con trai hôm qua đi cùng cậu đã bị một người đàn ông tóc hồng mang đi.


- Là ai?


- DG ạ, một idol giới trẻ rất nổi tiếng.


Bất giác nhíu mày, do đang quay lưng và mái tóc che đi ánh mắt nên quản gia không nhận ra bất kỳ biểu hiện gì bất thường của Jay, tuy nhiên nội tâm lúc này của anh dường như không ổn định giống như vẻ bề ngoài..


- Điều tra DG làm sao quen được Daniel và mối quan hệ của họ


- Vâng, thưa cậu.


Đến khi cánh cửa kia đóng lại lần nữa, trong não của tên đầu vàng bắt đầu từ lập danh sách việc cần làm với Daniel chuyển sang phải tìm đủ mọi cách để chia rẽ hai người kia, nhất là trong đó có người mà anh không bao giờ muốn chia sẻ. Nhận ra DG là mối nguy hiểm tiềm tàng, anh không thể để anh ta cản đường được mình được, mọi thứ nắm trong lòng bàn tay mới khiến bản thân cảm thấy an tâm, chưa kể xưa nay mọi việc anh làm đều là muốn Daniel chú ý tới mình và soát an toàn của cậu mỗi khi không có anh ở bên. Một biến số như tên tóc hồng kia phải triệt để kiểm soát.


“Daniel là của tôi, đừng hòng cướp cậu ấy khỏi tôi”


~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~

- Ư.. đầu mình


- Cậu tỉnh rồi à


- Anh là…?


- Quên tôi nhanh vậy sao?


- Ưm.. tiền bối James… Lee? Tiền bối James Lee phải không?


- May quá!


“Mới tỉnh dậy, tuy đầu còn hơi đau, nhưng tiền bối đã giúp mình, không thể cứ im lặng được, đúng số hên, gặp được tiền bối, chứ nếu không thì chẳng biết mình đang vật vờ ở cái xó xỉnh nào trong trạng thái… như tối qua được”


- Em cám ơn tiền bối rất nhiều, tối qua…


- Không việc gì, tôi xin nghỉ học cho cậu hôm nay rồi, cậu cứ yên tâm nghỉ ngơi, tôi còn có việc nên đi trước. Lát nữa cậu rời khách sạn cứ báo lễ tân là được.


- Vâng, em hiểu rồi, lần nữa cá..


- Đừng câu nệ, cậu là hậu bối “đặc biệt” của tôi mà. Còn gặp lại.


Nói xong câu, để không nghe Daniel đáp lại, DG liền một mạch ‘thẳng thắn’ nhanh chóng ra khỏi phòng. Xưa nay anh chưa nhẫn nại với một ai, chỉ duy Daniel đã giữ lại phần dịu dàng đó trong anh, phần ấy không hề mất đi, nó ‘chỉ là’ đang ngày càng ăn sâu thêm mà thôi, tuy nguy hiểm thật, nhưng rất đáng để anh cược. Cái cảm giác thầm thương ai đó nhưng lại sợ bị đối phương phát hiện cũng rất thú vị. Cuộc sống như một bức tranh trắng đen nhàm chán bởi cái danh ‘Genius’* nay đã được điểm tô thêm màu sắc mới mẻ khiến DG không thể dứt bỏ. Có lẽ điều anh coi là ‘màu sắc mới mẻ’ phải chăng nó sẽ trở thành sự hối hận khi anh đã không coi trọng nó nhiều hơn?


“Tuy không biết vì sao trái tim mình đập nhanh hơn 0,1s nhưng làm cái hẹn cũng ổn rồi nhỉ?”


Trong khi lật đống danh sách lịch trình dày đặc, DG vì suy nghĩ của mình mà bất giác mỉm cười vui vẻ…


Chứng kiến tiền bối đã lâu không gặp rời đi mà chỉ bỏ ngỏ một câu “Còn gặp lại” khiến Daniel khá bối rối. Vừa mở mắt còn chưa kịp ngắm nhìn tiền bối đã thay đổi như thế nào trong quãng thời gian qua khiến cậu có chút nuối tiếc.


“Mình thật may mắn, phước ba đời tổ tiên đã ưu ái cho mình gặp được người tiền bối tốt bụng như thế. Cả gặp Jay nữa, không biết kiếp trước mình tu thế nào mà ngoài mẹ còn có thể gặp được nhiều bạn bè tốt như vậy, thật là hạnh phúc”


Buổi sáng suy nghĩ tích cực, để cả ngày làm việc vui vẻ, châm ngôn tuy lúc linh nghiệm lúc không nhưng cũng đã đủ để góp năng lượng cho Daniel chào ngày mới. Vội xuống giường vệ sinh thân thể, mặc quần áo mà DG đã chuẩn bị sẵn để ở trên giường, lúc sấy tóc ngắm mình trong gương, cậu lại một mặt ngỡ ngàng:


“Gu thẩm mỹ của ai cũng tốt, mỗi mình là không tốt thôi sao? Không thể nào!!”


Sự ngạc nhiên mà Daniel bộc lộ là không có gì lạ cả, trang phục mà DG phối là theo xu hướng hiện thời, vừa dáng người cậu? lại vừa rất hợp thời tiết: quần tây đen kết hợp chiếc áo len cổ lọ màu kem, khoác ngoài là măng tô dáng dài màu đen được làm bằng chất liệu dạ nên cực kì ấm áp.


Ngắm thêm bản thân một chút, sấy xong tóc, Daniel nhanh chóng kiểm tra tư trang của mình và rời khỏi khách sạn. Trong lúc rời đi, cậu không thể nào quên được ánh mắt của mọi người trong khách sạn nhìn cậu và cả ánh mắt của chị tiếp tân. Tất cả đều như muốn ‘ăn tươi nuốt sống cậu’


Thật sự không phải như Daniel đã nghĩ, mọi người và chị tiếp tân ấy chỉ là nhìn cậu lâu hơn một chút, sao cậu không nhìn lại bản thân của mình có bao nhiêu ‘sự đẹp trai?’


~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~

Trở lại những năm về trước,


_to be continue


P/s: Mọi người hẳn là tò mò về part sau gòi :3 Spoil một chút là quá khứ gặp nhau giữa Daniel và James Lee nghen <3

*Rolls-Royce Wraith Black Badge



*Caron Poivre



*Genius = thiên tài

Bình luận


Bài đăng: Blog2 Post

Theo dõi

  • Facebook

©2021 bởi Nơi tôi Simp OTP . Tự hào được xây dựng từ Wix.com

bottom of page