[Lookism] Mùa Xuân Hoa Nở (part 5)
- Hoàng Thanh Mây

- 13 thg 9, 2021
- 8 phút đọc
Hiện tại,
- Xin lỗi em, Daniel, nhưng anh chịu đựng đủ rồi, xin em hãy chịu trách nhiệm với anh.
Trong lúc Daniel đang ngỡ ngàng mà quên mất phản ứng, Jay đã ôm lấy cậu mang đặt lên giường, nhanh chóng dùng tay của mình khóa đôi tay đối phương lên đỉnh đầu, như thú săn mồi anh chậm rãi thưởng thức chiến lợi phẩm mình giành được. Dùng chiếc lưỡi của bản thân liếm láp đôi môi thơm ngon kia đến nghiện, tiết tấu chậm chạp dịu dàng dần dần biến đổi thành sự cuồng dã, ngấu nghiến, Jay liếm mút hai cánh môi của Daniel đến sưng đỏ.
Cảm nhận được sự phản kháng từ Daniel, anh nhẹ nhàng buông đôi môi ngọt ngào, ánh mắt mê luyến không che dấu thẳng thắn ngắm nhìn người dưới thân. Trong lúc hôn Daniel, chân của Jay cũng không rảnh rỗi, chen vào giữa hai chân cậu, ma sát “daniel bé nhỏ” khiến nó trở nên cứng rắn.
- Cậu, cậu..tớ…
- Daniel là món quà quý giá nhất mà thượng đế đã ban tặng cho tớ, xin cậu đừng từ chối tớ nữa, hãy tin anh, Daniel.
Sự phản kháng của Daniel ngày một yếu ớt hơn, có lẽ do một phần tác dụng phụ của thuốc anh đã dùng, cậu vừa mới thoát khỏi sự kìm hãm của con thú đói ấy, lại tiếp tục bị nó hành hạ đến thiếu dưỡng khí. Bởi vì trước kia, Daniel chưa từng trải qua cảm giác bị người khác hôn lâu như thế này, đây cũng là lần đầu tiên cậu rơi vào thế bị động, mặc người chiếm đoạt. Cơ thể Daniel dường như không còn theo lí trí mà nó đang đáp lại sự khiêu khích này: thân thể ngày một nóng hơn, khuôn mặt cậu ửng đỏ lên vì nụ hôn sâu của Jay khiến cậu hít thở không thông. Ngắm nhìn những phản ứng thành thật của Daniel, Jay không khỏi mừng thầm trong lòng
“Chỉ có mình anh thấy em trong bộ dạng đáng yêu thế này, Daniel. Chỉ mình anh mà thôi…”
Trong lúc Daniel đang còn mơ màng bởi dư âm của nụ hôn do anh gây ra, Jay đã tự ý cởi dần từng lớp trang phục của cậu, chỉ còn độc mình chiếc quần lót, cũng tự cởi trang phục của chính mình, đánh dấu chủ quyền với người mình thương trong lòng, anh mỉm cười thỏa mãn tiếp tục ‘điền dấu ấn’ của mình xuống thân thể của Daniel, anh để lại những dấu hôn đậm ở chiếc cổ quyến rũ, xương quai xanh, trên tấm lưng và vòng eo thon gầy nhưng rắn chắc, thậm chí cả chân anh cũng không tha, đùi trong đùi ngoài chi chít những ‘vết tích chói mắt’
Nhiệt độ cơ thể của Daniel lúc này đang ngày càng nóng hơn, đến nỗi máy lạnh trong phòng cũng không thể ngăn nổi, vành tai đỏ ửng mê hoặc hấp dẫn tầm mắt Jay, không kiềm chế được anh đã liếm láp, thưởng thức nó một cách ngon lành. Những nơi mẫn cảm đều bị khiêu khích triền miên, cậu vì không khống chế nổi nên đã không kìm được mà thốt lên những tiếng rên rỉ động lòng người:
- Ưm..aa..Jay…đừng…dừng lạii..đi mà..aa, tớ..ơ không chịu nổi..ư..aa
Thay vì đáp lại người thương, Jay chọn chăm chú nhìn ngắm Daniel hơn, trong đôi mắt xám tro sâu thẳm kia chỉ hiện hữu duy nhất hình bóng một người mãi không bao giờ đổi thay, người ấy đã chiếm giữ trái tim anh, khiến ngoài cậu ra, anh không thể ‘kham nổi*’ thêm bất cứ người nào khác. Cúi người, Jay vội vàng dùng đầu lưỡi của mình liếm mút, day nhẹ hai nụ hồng thơm ngon, không chịu được sự hấp dẫn ngọt ngào chí mạng kia, anh đã để lại những dấu răng khiến cậu vì ăn đau mà bị kích thích, tiếp tục thốt ra những tiếng rên rỉ mê người.
*chứa, chịu đựng
Một đường hôn xuống dưới, để lại đó vẫn là những dấu hôn rải rác như khẳng định anh đã có được Daniel chân chính, không phải trong giấc mơ, vì mỗi lần tỉnh dậy là biến mất, mà giờ đây anh không cần phải sợ nữa, Daniel đang ở trong vòng tay anh, cậu đang ở ngay dưới thân anh. Nếu trên đời có ba ngày hạnh phúc nhất, thì có lẽ đây là ngày thứ hai. Nên làm gì để kỉ niệm ngày này nhỉ? Vẫn là nên để sau vì món ngon đang ở trước mặt, không nhấm nháp thì thật có lỗi với bản thân.
Daniel không nên thấy vẻ mặt của bản thân lúc này, không thì thực sự cậu sẽ xấu hổ chết mất: gương mặt đỏ hồng chẳng biết vì nụ hôn hay vì bị tra tấn quá nhiều kích thích, đôi môi hơi sưng nhưng lại cực kỳ quyến rũ, vành tai mẫn cảm tựa như e thẹn khi bị ai đó đụng chạm, toàn thân cậu run rẩy, nước mắt sinh lý tiết ra không kiểm soát vì bị khiêu khích đến nỗi không kìm nén được. Nhưng quan trọng hơn, khi đôi mắt ấy mở ra, ánh mắt của cậu chỉ hướng về một bóng hình duy nhất, mang theo những sóng tình miên man không xác định. Mỗi lần tiếng rên rỉ kia thốt ra là khi Daniel không chịu nổi, nhưng e là cậu cũng không nhận thức được những tiếng rên rỉ ấy và cả hình ảnh của cậu trong mắt Jay đã dày vò anh đến mức nào.
Tuy nhiên, Jay lúc này cũng không ý thức bản thân anh cũng cực kỳ quyến rũ. Sau khi thoát ly quần áo, những vòng cơ bắp tráng kiện, cơ bụng rắn chắc múi nào ra múi đó, vô cùng hấp dẫn. Hơi thở nặng nề, đậm mùi hoocmon nam tính, giọng nói lẫn vào hương vị tình dục mà trở nên trầm khàn. Nếu ai đó nghe được giọng nói của Jay phát ra lúc này, họ sẽ không nhịn được mà mê mẩn. Còn cánh chị em thì chắc chắn sẽ thi nhau nhận anh làm chồng, âm thanh ấy thật khiến người ta muốn mang thai lỗ tai mà, đặc biệt lại ở trên giường nữa.
Lúc này, Jay không khóa hai tay của Daniel nữa, anh lấy tay của mình nắm lấy tay Daniel thật chặt, tay kia của cậu ôm lấy anh, tay còn lại anh luồn vào trong chiếc quần chứa ‘daniel bé nhỏ’ nhẹ nhàng tuốt. Hiện tại, nó đã bị những kích thích trước đó mà trở nên cương cứng, đang rỉ ra vài giọt chất lỏng màu trắng đục? chỉ cần thêm vài tác động nữa có lẽ nó sẽ bắn ngay. Lại rướn người mút lấy đôi môi ngọt ngào gây nghiện kia, tay tiếp tục tuốt nhanh hơn, mạnh hơn, và Jay đã thành công mang Daniel đến giới hạn.
“Phụt..ụt..”
- Cậu ra nhanh vậy, đáng yêu thật!
- Cậu..cậu..ư..aaa
- Thời gian còn dài, xin em hãy để anh ‘phục vụ’ em.
Trong lúc Daniel còn mơ màng vì vừa đến cao trào, ánh mắt mông lung thấy Jay đang đưa thứ chất lỏng ấy lên miệng rồi nuốt xuống. Vẻ mặt lộ rõ vẻ hoảng hốt, Daniel vội bật dậy định ngăn cản dù ‘quá muộn nhưng có vẫn hơn không’, cũng vô tình đụng chạm vào vật cứng rắn kia của đối phương. Jay hơi giật mình nhưng anh trong lúc đó cũng đã dùng bản thân đè cậu xuống, đặt nụ hôn nhẹ lên trán cậu
- Đừng lộn xộn, anh không muốn làm em đau.
Daniel biết anh nói thật, cậu cảm giác được vật kia của anh đã cương cứng đến mức nào, cậu không dám tưởng tượng anh có thể vì cậu mà nhịn đến khiến nó nổ tung. Trong lòng Daniel đang rất rối bời, anh yêu thích cậu từ khi nào? Anh ấy có thể thích cậu vì điểm gì cơ chứ? Sự thật thì cậu cũng không đủ tự tin để tin tưởng rằng Jay thích cậu. Nhưng từ nãy tới giờ những lời nói ấy của anh sao cậu lại không hiểu, chỉ có người yêu thật lòng họ mới có thể bày tỏ với người họ yêu như thế, thậm chí với Jay, cậu còn có cảm giác.. anh đang cầu xin cậu chứ không phải yêu cầu cậu cùng anh. Jay như thế này, Daniel không thể tìm được lí do từ chối anh, nếu đã là anh thì cậu liền an tâm cứ thế mà thuận theo vậy…
Dường như biết được Daniel mềm lòng mà thả lỏng hơn, sao Jay lại không nhân cơ hội này đoạt luôn cậu vào tay? Trong lòng mừng thầm, vì anh khá hiểu cậu ở chỗ chỉ cần gỡ bỏ được lớp đề phòng của cậu, khiến cậu tin tưởng dựa dẫm vào anh. Dùng thủ đoạn một chút thì đã sao? Chỉ cần không tổn thương cậu, anh sẵn lòng.
Mở chiếc tủ nhỏ cạnh giường, Jay lấy ra lọ gel bôi trơn hương hoa hồng cao cấp, đổ thứ gel đó lên tay, anh bắt đầu đụng chạm ‘nơi đó’..
Cảm giác được dị vật xâm nhập, Daniel đau đớn cau mày, hai tay cậu nắm chặt tấm ga trải giường, hơi thở trở nên dồn dập hơn. Mà Jay, người để ý cậu từng li sao anh lại không phát hiện, vội vàng hôn lên nơi đang nơi cau có kia, rồi thông qua đôi tai mẫn cảm của cậu mà dịu dàng trấn an
- Tin anh Daniel, nơi này sẽ rất đau nếu anh không nới lỏng nó. Lát nữa em sẽ cảm thấy rất thoải mái, tin anh nhé, Daniel.
Nhận ra cậu đang bớt dần căng thẳng hơn, nên biểu hiện của ‘nơi đó’ cũng đang giảm bớt tần suốt co rút gắt gao, Jay tiếp tục cho thêm một ngón..cho đến khi ba ngón tay ra vào dễ dàng, anh cầm lấy ‘cự vật’ của mình xỏ xuyên
- A..aaa đau quá, mau để nó ra ngoàiii aaa
- Thả lỏng nào Daniel, thả lỏng sẽ hết đau. Tin anh
Chân chính được kết hợp cùng cậu, hiện tại ‘thiên ngôn vạn ngữ’ cũng không thể diễn tả được hết niềm vui của Jay lúc này. ‘Nơi đó’ của cậu thật thoải mái, thật ấm áp, nó bao bọc ‘anh’ bên trong sướng đến mức muốn bắn ra. Nhưng vì để cậu làm quen với kích cỡ của anh, nên đã đưa đẩy một cách thật chậm rãi..
Khi quen được với khi có ‘Jay bên trong’, dường như việc anh ‘ra vào’ chậm chạp như vậy khiến Daniel có cảm giác không đủ, cậu còn muốn tham lam hơn một chút?!
- Jay, di chuyển đi, tớ… tớ không sao
- Thật chứ??
- Ừ..ừ được mà.
Tuy hơi ngượng ngùng thừa nhận, nhưng thật sự Daniel đang rất tò mò về việc ‘làm’ cùng nam giới sẽ có cảm giác như thế nào. Nhưng vì sự tò mò ấy đã khiến cậu không thể quay xe*, và đến mãi tương lai cũng không thể quay đầu.
*hối hận
- Ưmm..haa..ư..aa
Những tiếng rên rỉ thoát ra vì không kìm nén nổi, tiếng “bạch bạch” theo từng nhịp nặng nhẹ ra vào mà vang dội cả căn phòng xa hoa. Trên chiếc giường ấm áp, hai thân thể cuốn lấy nhau, cùng hòa chung hơi thở với nhau, và họ đã cùng nhau đạt đến cao trào của khoái cảm.
- Thêm lần nữa nhé!
- Không không, đừng mà aaaa…
Mặc kệ những tiếng rên rỉ cầu xin anh dừng lại, Jay rút ra ‘cự vật’ của mình, một lần nữa đâm vào toàn bộ. Đêm hôm ấy, không biết anh đã muốn Daniel bao nhiêu lần, nhưng lần nào anh cũng đưa cậu lên ‘đỉnh’ cao trào. Không còn cách nào khác, Daniel chỉ còn biết run rẩy mà tiếp tục đón nhận ‘anh’…
~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~
Sáng hôm sau,
- Ừm…
“Sao lại có cảm giác đau đầu thế này..hôm qua mình có bị ai đập vào không nhỉ?”
Vội soát chiếc gối bên cạnh..
“Trống trơn??”
Vội vàng bật dậy..
“Daniel, em đâu rồi?? Hôm qua có phải em…!”
“Không lẽ đêm hôm qua là do mình tưởng tượng ra thôi ư?”
_to be continue :)

![[Lookism] Mùa Xuân Hoa Nở (part 6)](https://static.wixstatic.com/media/361cea_80666f1a394541febd732d7c9daa0287~mv2.jpg/v1/fill/w_563,h_856,al_c,q_85,enc_avif,quality_auto/361cea_80666f1a394541febd732d7c9daa0287~mv2.jpg)
![[Lookism] Mùa Xuân Hoa Nở (part 4)](https://static.wixstatic.com/media/361cea_413a50683aa545f79d8b8d4352fa4fda~mv2.jpg/v1/fill/w_600,h_801,al_c,q_85,enc_avif,quality_auto/361cea_413a50683aa545f79d8b8d4352fa4fda~mv2.jpg)
![[Lookism] Mùa Xuân Hoa Nở (part 3)](https://static.wixstatic.com/media/361cea_cee906dba2754ede836ac840d60a03e3~mv2.jpg/v1/fill/w_600,h_801,al_c,q_85,enc_avif,quality_auto/361cea_cee906dba2754ede836ac840d60a03e3~mv2.jpg)
Bình luận