[Lookism] Mùa Xuân Hoa Nở (part 3)
- Hoàng Thanh Mây

- 10 thg 7, 2021
- 7 phút đọc
Trong căn phòng Tổng Thống* sang trọng, Daniel yên tĩnh nằm trên chiếc giường êm ái, dưới ánh đèn ngủ ấm áp, cậu nhíu mày dần tỉnh lại.
“Ư.. ưm, gì đây, nhớ không lầm mình đang dùng bữa với Jay, sao giờ lại...nơi này là nơi nào thế ?”
Hơi xoa nhẹ thái dương suy nghĩ, cậu rời giường ngó nghiêng ‘hiện trường’ của cậu hiện tại.
“Nơi này xa hoa quá đi mất, sợ rằng cả đời mình cũng không có khả năng được bước vào đây. Nhưng mình đâu có giá trị gì để bọn bắt cóc ra tay hào phóng như vậy? Phải rồi, còn Jay nữa, cậu ấy đâu?”
Vội vàng lục lọi khắp người, lấy ra chiếc điện thoại, Daniel liền soát danh bạ gọi cho Jay
“Tít..”
- Daniel, cậu tỉnh rồi sao?
- Jay, cậu đang ở đâu? Tớ mới tỉnh
“Chờ đã, sao Jay lại hỏi như thế? Cậu ấy biết mình ở đâu sao?”
- Chờ tớ, tớ qua liền
- Jay... cậu chưa gia...
“Tít tít..”
Chợt cánh cửa căn phòng mở ra, trên môi nở nụ cười thật tươi, Jay chạy nhanh tới ôm chầm lấy Daniel. Ở góc khuất cậu không nhìn thấy, trong ánh mắt sâu thẳm ấy, sự chiếm hữu nồng đậm của anh dành cho cậu càng rõ ràng hơn. Thấy Jay có biểu hiện kì lạ, cậu không kìm lòng lấy hai tay của mình đáp lại, nhẹ giọng an ủi
- Không sao mà Jay, tớ ổn, cậu đừng lo lắng quá!
- Ừm..
- Mà sao cậu biết tớ ở chỗ này hay vậy?
- À thì...tớ không muốn thời gian của chúng ta bị quấy nhiễu bởi người khác.
- Hả!??
*Phòng Tổng Thống (Presidential suite) là tên gọi chung cho những phòng đắt nhất, cao cấp nhất trong những khách sạn sang trọng. Cái tên này bắt nguồn từ việc tổng thống Woodrow Wilson (1856-1924) của Mỹ luôn yêu cầu phải có một phòng riêng phục vụ những nhu cầu đặc biệt của ông ở khách sạn trong mỗi dịp công cán ra nước ngoài. Ở Mỹ, presidential suite được quy ước từ đó.
~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~
Ba tiếng trước
- Cậu mặc đúng như mẫu tớ đã phối nhé
- Được rồi, cám ơn cậu, tớ sẽ mặc y chang cậu nói luôn^^
“Nên trả lời lại không? Hay để vậy thôi nhỉ? Nhưng mà cậu ấy nhắn lại như thế thật là dễ thương quá đi”
- Ừ, lát 14 giờ tớ qua đón cậu
- Cậu cứ đến chỗ khu tớ ở là được, tớ ra trước đợi cậu
- Được rồi cậu chuẩn bị đi, tạm biệt
- Bye^^
Sau cuộc đối thoại được Jay cho là ‘ngọt ngào’ qua tin nhắn kia, anh nở một nụ cười thoả mãn, chỉ cần Daniel ở bên anh, mọi thứ còn lại đều tạm bợ. Nhờ cậu mà anh cảm nhận được hạnh phúc, nên vì cậu anh sẽ mở lòng với bạn bè xung quanh cậu. Chỉ cần Daniel vui vẻ, anh sẵn sàng làm tất cả mọi thứ để cậu mãi giữ vẹn nguyên nụ cười ấy. Nhưng anh cũng sẽ không bỏ qua việc, cậu có thể bị cướp mất bất cứ lúc nào, anh sẽ lặng lẽ hành động vậy. Có vẻ như ‘list’ những việc cần làm của anh với Daniel lại dài thêm rồi...
Được rồi, việc đầu tiên: mặc đồ đôi với Daniel... Hoàn thành
Tiếp theo là: đón Daniel...
Tiếp đến là: ...
...
“Hồi hộp thật!”
Lần đầu có cơ hội cùng Daniel hẹn hò, cá nhân anh cũng cảm thấy bất ngờ. Cơ hội này giống như miếng bánh ngon mới ra lò, anh không ngại phỏng tay cầm thật chặt lấy, thưởng thức thật chậm rãi để cảm nhận hết hương vị ngọt ngào mà hằng đêm anh lưu luyến cùng nhung nhớ. Đối với sự chuyển đổi tần số đột ngột từ tình bạn thành tình yêu, tuy mới mẻ nhưng anh thích cảm giác này. Jay cũng không phải loại người khó tiếp thu cái mới, nên việc thích một ai đó nhưng họ ở cùng một giới với bản thân thì anh cũng chẳng ngại tìm hiểu. Anh muốn làm Daniel hài lòng, từ những việc hằng ngày, hay đến cả việc ‘phục vụ’ cậu ấy, chỉ cần cậu cho phép, anh nhất định sẽ làm thật tốt. Tuy nhiên, Daniel dễ thương như vậy, lại tốt bụng, ‘ong bướm’ xung quanh cậu ấy cũng thật nhiều. Nếu loài ong bướm đó thuộc hàng côn trùng, Jay chắc chắn tiêu diệt hết, dùng thuốc diệt côn trùng chẳng hạn?
Lúc này, có lẽ Jay cũng nhận ra, tính chiếm hữu của anh với Daniel đã lên một cấp độ mới. Dường như anh cũng chẳng bận tâm chính mình đang dần trở nên đáng sợ hơn. Dưới ánh mắt bao người, Jay vẫn phong độ, vẫn lịch lãm, vẫn khó tiếp cận, nhưng đối với cái nhìn của anh dành cho Daniel, tất cả vẻ ngoài ấy sẽ dần nhạt đi, thay vào đó là tình cảm nồng nhiệt nhất mà anh chỉ muốn thể hiện cho mình cậu thấy. Daniel là duy nhất, mãi mãi không ai có thể thay thế cậu ấy.
“Liệu tớ có nhanh quá không? Nhưng nhìn cậu cười vui vẻ với người khác như vậy làm tớ thật ghen tỵ. Tớ thay đổi chính là không còn cách nào khác, vì cậu...”
Jay sau một hồi đấu tranh với cảm xúc của mình thì đã sốt sắng đi thay trang phục. Nghĩ mặc đồ đôi với Daniel thôi cũng khiến anh vui ra mặt. Có câu ‘người vui cảnh cũng sẽ vui’, không khí trong căn phòng xa hoa này cũng ấm áp hẳn lên. Không chần chừ thêm nữa, hiện tại cách mười bốn giờ còn khoảng ba mươi phút, xuất phát thôi. Lái chiếc moto phiên bản giới hạn, Jay bắt đầu hành trình đón người anh yêu.
~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~
“Có Jay làm bạn thật tốt!”
Không kìm được, Daniel bất giác mỉm cười, cậu cũng không ngờ Jay lại đồng ý nhanh đến như vậy. Khi cậu không có quần áo mặc, anh liền không nói một lời cho cậu một đống, quần áo thật sự rẻ đến như thế sao? Không những vậy, Jay còn giúp cậu phối đồ để cậu xuất hiện trước đám đông một cách tự tin nhất. Anh làm bao nhiêu việc, nhưng lại chẳng cầu cậu đáp lại. Thực sự có được người bạn như Jay, chắc chắn là phúc của cậu, anh không bao giờ nghi ngờ cậu làm gì, thậm chí còn ủng hộ mọi việc cậu làm. Nhân dịp hôm nay cùng Jay đi chơi, cậu thầm hứa với bản thân sẽ cố gắng hết sức khiến anh ấy vui vẻ.
Sau tin nhắn của cậu với Jay, Daniel đã nhanh chóng thay đổi trang phục, một chiếc quần jeans phối cùng áo phông trắng, khoác ngoài là sơ mi trắng, nhấn ở cổ và tay áo là những sọc caro đen, kết hợp với đôi sneaker trắng đi kèm. Lại một tổ hợp hoàn hảo, quả thực, gu thẩm mỹ của Jay thật tinh tế, thật thời trang, chắc chắn cậu phải học tập Jay nhiều hơn nữa.
p/s: hự, khó tả quớ : ((
Còn kém mười lăm phút, Daniel nhanh chóng đến điểm hẹn. Từ đằng xa, đã thấy Jay đứng đó từ lúc nào, cậu liền tiến về phía anh
- Cám ơn cậu vì đã đợi tớ!
- Không có gì, là tớ muốn đến sớm đợi cậu, lên xe thôi.
- Ok, theo ý cậu
- Nhớ bám chặt.
Đưa Daniel chiếc nón bảo hiểm, cảm nhận được cậu ôm lấy eo mình, cả người Jay hơi nóng lên, cố gắng kiềm soát cảm xúc hiện tại, anh nhanh chóng điều khiển moto đến trung tâm giải trí.
“Không ổn rồi, ngay lúc này tớ lại ‘muốn’ cậu, nhưng hôm nay tớ cũng hứa sẽ đi chơi với cậu thật vui vẻ, nên vì cậu, tớ sẽ kiềm chế bản thân”
- A! Nơi này đông người thật đó
- Nhanh lên hết vé bây giờ
- Ê mọi người! Nhìn kìa
- Trời ơi, người gì đẹp trai quá đi!! Idol đúng không!??
Khi Daniel và Jay đến, nơi đây thật sự đã bùng nổ, tuy không phải vây kín như hôm cậu đến trường, nhưng bao nhiêu ánh mắt nhìn chằm chằm, rồi to nhỏ ‘thầm nhớ trộm thương’, thấy anh vẫn tỏ ra lạnh nhạt, cậu thầm tự trách bản thân không đủ ‘định lực’.
Tuy nhiên, đối với Jay lúc này lại là một kiểu tra tấn tinh thần, bên ngoài phải cố tỏ ra bình thường để Daniel không lo lắng, nhưng bên trong cảm giác khó chịu cứ cuồn cuộn lên. Anh cũng tự trách bản thân không đủ ‘định lực’.
p/s: ‘định lực’ ở hai người là khác nhau nhé, người đọc có thể hiểu theo nghĩa mà bản thân cảm thấy hợp ‘ní’ nhất =))
Một truyện quan trọng mà Daniel nhớ ra, hình như trung tâm giải trí này trước đây cậu đến đều luôn phải xếp hàng lấy vé rất lâu, khi ở thân xác cũ, cậu còn bị người khác bắt nạt đẩy ra khỏi hàng. Lúc đó cậu rất ấm ức, rất cô đơn, cảm giác như cậu sinh ra là thừa thãi, cậu lạc lõng trong cái xã hội lạnh lùng này. Nhưng bây giờ, cảm giác cô đơn ấy đã dần bớt đi trong trái tim cậu, thay vào đó, nhờ thân xác mới này, cậu cảm nhận được niềm vui mà trước đây cậu khó có được. Cũng nhờ vậy, cậu quen được nhiều người bạn tốt, đặc biệt là Jay, anh không quan tâm thái độ những người xung quanh thay đổi thế nào, vẫn luôn một mực ủng hộ cậu.
Hiện tại Daniel không cần xếp hàng vẫn có thể một mạch chơi hết tất cả mọi loại trò. Vì sao ư? Bằng cách nào đó mà Jay đã lấy vé giúp cậu và cả anh.
- Sao cậu lấy được vé nhanh vậy? trước đây tớ xếp hàng hàng giờ mới lấy được đó
- À, tớ tình cờ có sẵn thôi
- Ồ, vậy cám ơn cậu nhé!
- Ừ..
Trên đời có một số việc muốn cũng không được, ví dụ như lúc này
- Ohh! Daniel kìa, cả Jay nữa
- Wow, không ngờ gặp cậu ở đây luôn đó Daniel, chúng ta thật có duyên!
- Anh trai!
...
_to be continue
p/s: đoán xem có những ai nào? : )) phần một của trung tâm giải trí đã xong, cùng đón đọc phần hai nhé :33

![[Lookism] Mùa Xuân Hoa Nở (part 6)](https://static.wixstatic.com/media/361cea_80666f1a394541febd732d7c9daa0287~mv2.jpg/v1/fill/w_563,h_856,al_c,q_85,enc_avif,quality_auto/361cea_80666f1a394541febd732d7c9daa0287~mv2.jpg)
![[Lookism] Mùa Xuân Hoa Nở (part 5)](https://static.wixstatic.com/media/361cea_4c2847e3922b4e5d908153103cac057b~mv2.jpg/v1/fill/w_600,h_304,al_c,q_80,enc_avif,quality_auto/361cea_4c2847e3922b4e5d908153103cac057b~mv2.jpg)
![[Lookism] Mùa Xuân Hoa Nở (part 4)](https://static.wixstatic.com/media/361cea_413a50683aa545f79d8b8d4352fa4fda~mv2.jpg/v1/fill/w_600,h_801,al_c,q_85,enc_avif,quality_auto/361cea_413a50683aa545f79d8b8d4352fa4fda~mv2.jpg)
Hóng chap mới quá :33
Trời ơi hỏny quá :< Ra nhanh nha tg ơi .Hóng ghê á😍